Tâm sự nghề giáo viên mầm non

tốt nghiệp chuyên ngành thiếu nhi hệ chủ yếu quy, có trong mình bao nhiêu say mê, nhiệt huyết với nghề cơ mà chỉ đến lúc thực sự bước đi vào nghề, tôi bắt đầu thấy sửng sốt.


Từng loài kiến tập với thực tập làm việc 4 trường mầm non chuẩn quốc gia cùng ở lại một trong các 4 trường kia để dạy dỗ trẻ tuy vậy tôi vẫn không tài nào phù hợp nghi được với môi trường giáo dục nhưng mà theo reviews của tôi là "buồn ít hơn vui".

Bạn đang xem: Tâm sự nghề giáo viên mầm non


*


Lớp mẫu mã giáo thứ nhất mà team tôi thực tập là lớp mẫu mã giáo lớn, sĩ số lớp là 64 trẻ. Nhìn 64 loại đầu con quay ra "con chào các cô ạ!", nói thật, tôi hơi choáng. Lúc ngồi bên trên giảng đường, tôi được biết chuẩn sĩ số cho 1 lớp mẫu giáo (3 - 6 tuổi) theo thứ tự như sau: Lớp chủng loại giáo 3 - 4 tuổi: 25 trẻ; lớp mẫu mã giáo 4 -5 tuổi: 30 trẻ; lớp mẫu mã giáo 5 - 6 tuổi: 35 con trẻ (Điều lệ trường thiếu nhi - năm 2008, áp dụng cho đến nay).

Vậy nhưng mà nhìn tại đây có tận 64 trẻ/ lớp và nhìn chung, sĩ số lớp trung bình tận nhà trường cũng từ 50 - 70 trẻ. Tôi thấy bên cạnh đó trường có "vượt chuẩn" khá quá.

Tuy nhiên,tôi cũng tự an ủi mình. Tất cả khi số con trẻ phải tương quan với diện tích s sử dụng, đông trẻ mà diện tích s lớn thì cũng sút lo hơn. Mặc dù nhiên, khi bình chọn lại chuẩn chỉnh diện tích của ngôi trường lớp mầm non, tôi lại càng "sụp đổ".

Cũng theo Điều lệ trường mầm non - năm 2008, trên Điều 28 tất cả quy định rõ, phòng nuôi chăm sóc và giáo dục và đào tạo trẻ em (hiểu cấp tốc là lớp học) cần bảo đảm diện tích như sau: phòng sinh hoạt tầm thường từ 1,5 - 1,8 m2/ trẻ, phòng ngủ từ 1,2 - 1,5 m2/ trẻ, phòng dọn dẹp và sắp xếp từ 0,4 - 0,6 m2/ trẻ, hiên nghịch từ 0,5 - 0,7 m2/ trẻ. Như vậy, diện tích tối thiểu cho một đứa trẻ làm việc tại một tấm là 3,6 m2, về tối đa là 4,6 m2. Dựa vào đó, rất có thể tính, một tờ 64 trẻ sẽ cần tối thiểu 230,4 m2. Nhưng lớp mẫu mã giáo tôi từng thực tập có diện tích s khoảng 90 mét vuông - 120 m2. Thậm chí, ví như tính xông xênh lên 150 mét vuông thì cũng khó mà "chạm chuẩn".

Chính bởi sĩ số đông, cộng với diện tích không đủ đề nghị lớp tôi dạy dỗ phải chia làm hai nhằm tiện sinh hoạt. Sau khi tập thể dục sống sân trường, đi vệ sinh, điểm danh, những con ban đầu chia ra 2 tốp. Tốp 1 học, tốp 2 ra đùa - vận động ngoài trời. Hết giờ lại hòn đảo lại.

Thoạt đầu, tôi nghĩ vậy cũng là chuẩn bị xếp khéo léo nhưng sau cũng thấy tội tụi trẻ, có những đứa chẳng được học tập (mầm non tuyệt né từ học bằng hoạt động chung có mục tiêu học tập - Nghe sao cơ mà phức tạp!) với bạn buổi nào. Rồi hôm mưa gió, ko ra hoạt động ngoài trời thì một tốp chơi trong phòng, chơi đề xuất thật khẽ để các bạn phòng cơ học. Rồi cũng bất cập, các nhà giáo dục nghiên cứu và phân tích giờ học tập, vui chơi chán chê new đưa ra thời khóa biểu công nghệ nhất cho những con, ở đầu cuối vì fan đông, lớp chật mà lại thời khóa biểu đó bị hòn đảo lộn: Giờ học tập thì chơi, giờ nghịch thì đi học.


*

Vì nhu cầu đi học là chính đáng, trẻ đến lớp đông bắt buộc lấy có tác dụng mừng nên tôi nghĩ: các con thiếu các đại lý vật chất thì bù mang lại chúng bằng sự vui vẻ, tình thương thương khi ở với cô giáo. Thế bắt đầu khuyến khích con em của mình đến trường. Vậy nên, sau khi xuất sắc nghiệp, tôi đưa ra quyết định quay trở về một trường mà tôi đã thực tập để dạy trẻ.

Xem thêm: Úp Mặt Vào Sông Quê Là Gì - Trò Chuyện Cuối Tuần: Nhà Thơ Lê Huy Mậu

Đi làm cho được tháng đầu tiên, tôi được một cô giáo tiền bối chị dạy cho khá nhiều kinh nghiệm (mà trước đó, thực tập sinh tôi ko biết). Một trong số đó là việc kỷ phương tiện trẻ.

Báo chí mấy năm vừa mới đây phanh phui các vụ bạo hành trẻ mầm non nên ngành shop chúng tôi cũng bị "soi" kỹ. Bắt đầu và bùng nổ là vụ bảo chủng loại Quảng Thị Kim Hoa. Các bố các mẹ cũng lo lắng và phía dẫn con cháu có loại gì nên về mách ngay. Tụi trẻ con thì càng ngày càng thông minh. Chị giáo viên tiền bối nghiêm túc dặn dò tôi rằng, ko được nhốt trẻ em vào phòng về tối nhưng nếu như nó hư mà muốn xử lý nó thì tấn công vào bàn tay cùng nói: "Cô thưởng cho nhỏ một (hay bao nhiêu đó) hoa lá vào tay này". Về bố mẹ có hỏi hôm nay có gì thì chúng chỉ bảo cô thưởng cho một bông hoa!

Tôi tưởng chỉ gồm mỗi bí kíp đó rồi áp dụng toàn trường, ai dè, mỗi cô giáo lại có những độc chiêu không giống nhau. Chị cô giáo lớp ở bên cạnh nhất mực: ko được tấn công trẻ tuy thế nếu chúng nó nghịch thừa thì cần sử dụng thước quật vào gan bàn chân. Như vậy không có dấu vệt và phải dặn ko được về méc nhau mẹ. Loại gan cẳng bàn chân - nơi có nhiều huyệt nhất mà lại quật vào thế các con đã ra sao?

Đấy là khoản "roi vọt", còn mang đến việc ẩm thực ăn uống của tụi con trẻ cũng lắm điều. Thường xuyên trẻ ăn chậm sẽ tiến hành xếp ngồi xen kẽ với trẻ nạp năng lượng nhanh để chúng ganh đua nhau nhưng tăng tốc, nhưng bao hàm đứa trẻ nạp năng lượng rất chậm. Sau khi chúng ta ăn hết, mỗi bàn còn khoảng 1 - 2 trẻ. Những nhỏ bé này đã lại ngồi dồn vào 1 bàn để chúng ta (đã ăn chấm dứt rồi) đi vệ sinh dọn bàn khác.


Nhưng khổ nỗi, gồm đứa vẫn không ăn uống hết, cứ ngồi khều khều cơm, rồi vừa ăn vừa thủ thỉ với bạn. Cố kỉnh là các cô cho hàng loạt đứng dậy, đứng cạnh cô, ăn cho bằng hết thì thôi. Bao gồm đứa cố ăn uống mà nước đôi mắt với nước mũi nhị hàng. Nhìn đến tội. Gần như lúc đó, tôi thường thủ thỉ: "Thôi, bọn chúng nó chán rồi chị ạ" với bảo các con đi đựng bát. Vậy nhưng tôi cũng trở nên lườm nguýt bởi vì "không thống nhất ý kiến giáo dục".

Cũng là do vụ lùm xùm với tên xà xẻo khẩu phần ăn của các cháu, núm là trường tất cả chỉ thị, yêu cầu chia hết, các con ăn uống hết, không hết đổ nước gạo chứ không cần được phân chia thừa, thiếu hụt một muôi. Trộm nghĩ, ăn thì nên theo nhu cầu, bao gồm đứa hôm nào thì cũng thừa cùng cũng bắt buộc đổ, ngày nào cũng trở nên mắng bởi vì tội nạp năng lượng thừa. Tôi thấy chiếc kiểu "nguyên tắc là nguyên tắc" sao cơ mà nghiệt ngã.

Rồi giờ ăn uống thì cấm nói chuyện. Thậm chí còn có hẳn khẩu hiệu của lớp: "Giờ ăn uống cơm. Không nói chuyện". Ô hay! Nhai cơm không nên nói chuyện thì phải không giờ nạp năng lượng mà không được nói chuyện cho vui vẻ, thư giãn thì chỉ bao gồm thánh mới làm được.

Vừa vơi nhõm vừa hổ thẹn

Đi làm được gần 1 năm, tôi xin nghỉ, trộm vía, chưa thưởng hoa cho bé nào! Tôi thấy nếu mình còn dạy học tại đây thì sẽ không tồn tại đủ ý chí để luôn luôn yêu trẻ. Tôi thấy nghề bản thân mà ráng thì chẳng khác gì diễn viên. Trước mặt tụi trẻ con thì như thể ngáo ộp, nhưng trước khía cạnh phụ huynh thì nhân từ và yêu trẻ con với tình thân của Đức mẹ. Tôi thực sự nhẹ nhõm khi vứt dạy.

Nhưng cũng song lúc, tôi tự thấy hổ thẹn bởi vì mình không đủ anh dũng để ngơi nghỉ lại bên các con. Giả sử bao gồm duy độc nhất vô nhị tôi thì ít ra nếu tôi sống lại thì cũng đều có một thầy giáo không lúc nào đánh mắng trẻ. Với biết đâu, còn những giáo viên như thế. Mà lại tôi đã quăng quật chạy và cũng hoàn toàn có thể những bạn như tôi đã và đang bỏ chạy. đàn trẻ đang thiệt thòi.


Tôi đề cập ra đây chưa hẳn là cách để lên án nhưng chỉ đơn giản và dễ dàng là một cách làm cho mình dịu lòng chút đỉnh và những mong mỏi những giáo viên sắp và đã đứng lớp hiểu rằng: "Muốn có tác dụng thầy trước hết buộc phải làm cha".