CÁI GÌ QUÝ NHẤT CỦA CON GÁI

Tôi níu kéo chừng như thế nào thì anh càng xa chừng đó. Tôi khóc lóc, van xin mà lại anh kệ thây xem như chưa xuất hiện gì xảy ra. Lúc đầu tôi yêu anh từng nào thì giờ đồng hồ tôi hận bấy nhiêu. Có những lúc tôi muốn gặp để giết chết anh.

Bạn đang xem: Cái gì quý nhất của con gái

Bạn sẽ xem: đồ vật gi quý duy nhất của bé gái

Bài viết này tôi xin chia sẻ với tác giả Hoàng Thanh: "Lần đầu trở thành bọn bà, tôi đang đau đớn"!

Đọc xong những cái tâm sự của công ty Hoàng Thanh, tôi rất thấu hiểu bởi tôi cũng đều có hoàn cảnh giống hệt như bạn.

Tôi là một cô nàng có thực trạng và phút lầm lỗi như bạn, mà lại tôi và người yêu của tôi ko ở thành phố giống như 2 bạn. Cả tôi và tình nhân tôi các sinh ra nơi mà tín đồ ta thường giỏi bảo “Chó nạp năng lượng đá, gà ăn sỏi”. địa điểm mà nắng và nóng thì cực kì nắng, mưa thì cũng tương đối nhiều. đơn vị tôi với nhà anh ở thuộc tỉnh nhưng khác huyện, phương pháp nhau ngay gần 40 km.

Ngày học chấm dứt phổ thông trung học, tôi thi đh năm đầu ko đỗ. Bởi thế, tôi đưa ra quyết định đi ôn thi nhằm thi lại quý phái năm. Cùng thời hạn đó, người bạn bè của tôi đi bộ đội đóng quân sinh hoạt Cam nhãi nhép (Khánh Hòa) khu vực mà người yêu tôi làm cho Thủ trưởng.


*

Tôi ân hận vì sẽ buông xuôi lúc trao đến anh loại quý giá độc nhất vô nhị của đời nhỏ gái

Qua phần đông lá thư tôi và chúng ta tôi gửi cho nhau, anh biết được những điều về tôi qua người bạn của tôi. Với anh dữ thế chủ động làm thân quen với tôi. Từ nhỏ tuổi tôi đang yêu màu xanh da trời áo lính, yêu những người dân lính và nhất là lính Hải quân, cho nên được làm quen với anh tôi khôn cùng vui. Tuy không một lần chạm mặt mặt tuy thế qua số đông dòng trung khu sự của anh, tôi đọc được 1 phần nào những thiếu thốn đủ đường tình cảm của fan lính sinh sống xa nhà.

Khoảng một thời hạn dài ko liên lạc vì chưng tôi tập trung để cho giành cho việc thi đại học. Năm kia tôi thi đh cũng không đậu dẫu vậy tôi đậu cao đẳng và bắt đầu những ngày tháng sinh viên sinh sống xa nhà.

Ở trong môi trường thiên nhiên sinh viên, sinh sống ở ký kết túc xá bi thảm nên tôi viết thư mang đến anh. Cảm nhận thư phúc đáp của anh, tôi vô cùng vui và hai công ty chúng tôi lại liên lạc với nhau.

Qua đông đảo cánh thư, hai shop chúng tôi hẹn gặp gỡ nhau vào một trong những ngày không xa. Vào lúc Tết trong năm 2007 anh về phép lép vào thăm tôi. Tôi đã nhận được lời yêu thương anh mặc cho anh em của tôi ko thích, người nào cũng nói anh không phù hợp với tôi.

Mỗi lần tôi và anh chạm mặt nhau, anh vồn vã, đòi hỏi tôi cần cho anh, tôi đã những lần chống cự. Khi không đã đạt được điều nhưng mà anh muốn, anh giận nói tôi không tin tưởng anh, không yêu anh. Cứ mỗi lần như vậy, tôi lại phân tích và lý giải với anh rằng tôi hy vọng để dành cho anh mang đến ngày cưới.

Xem thêm: Anh Hùng Phi Công Nguyễn Văn Bảy, Phi Công Nguyễn Văn Bảy

Lúc vào nam giới tôi nhờ tín đồ quen xin việc nhưng ko được. Chán, tôi lại về quê. Thời gian về tôi điện mang lại anh với nói tôi ghẹ thăm anh. Cùng lần kia anh cũng đòi hỏi, tôi cũng phản kháng nhưng không được.

Lúc đó tôi buông xuôi và đã trao mang lại anh chiếc quý độc nhất của đời nhỏ gái. Thời gian ấy, tôi siêu sợ cùng lo lắng, liệu có vấn đề gì thì bố mẹ tôi giết mổ tôi mất vị vì bố mẹ tôi siêu nghiêm khắc.

Từ đơn vị chức năng anh về công ty là tôi lấy xe tiếp cận nhà anh để thấy nhà anh thế nào (vì từ lúc quen anh, tôi chưa đến nhà anh lần nào). Tới bên anh, tôi thấy cha mẹ anh siêu hiền tuy nhiên rất nghèo. Thời nay mà nhà vẫn tồn tại là bên tranh. Dẫu vậy không vì điều đó mà tôi không còn yêu anh. Ngược lại tôi càng yêu anh hơn.

Nhưng anh thì lại khác, anh đã có được điều anh muốn nên ko liên lạc gì với tôi. Tôi gọi điện anh không núm máy, anh chỉ nhắn tin cho tôi “Hãy quên anh đi và đừng điện mang đến anh nữa. Anh cùng với em chưa phù hợp nhau”. Dịp đó tôi vẫn khóc siêu nhiều, tôi suy sụp trả toàn.


*

Những thiếu phụ đã từng lầm lỗi trao mẫu quý giá bán nhất cho 1 người bầy ông không đáng

hãy quên đi tất cả để sinh sống một cuộc sống mới xuất sắc hơn.

Anh đổi số năng lượng điện thoại, tôi điện thoại tư vấn điện hỏi những người bạn của anh ấy về số của anh. Tôi níu kéo chừng nào thì anh càng xa tôi chừng đó. Tôi khóc lóc, van xin nhưng mà anh mặc kệ xem như chưa xuất hiện gì xảy ra. Ban sơ tôi yêu anh bao nhiêu thì lúc này hận anh bấy nhiêu. Thậm chí có lúc tôi muốn gặp mặt để giết bị tiêu diệt anh.

Tôi cũng tương tự bạn, tôi cực khổ và luôn luôn nhớ nhắn nhủ với anh rằng tôi đang sống và trợn mắt xem anh sống như vậy nào. Cũng vì quá khứ của tôi đã trao mang lại anh toàn bộ cho nên những người dân đến với tôi sau này tôi không đủ can đảm yêu ai.

Cuộc sống này không tồn tại bước đường cùng. Toàn bộ những phụ nữ đã từng lầm lỗi trao mẫu quý giá bán nhất cho một người bầy ông không đáng hãy cùng nỗ lực vượt qua tất cả, quên đi toàn bộ để sinh sống một cuộc sống mới giỏi hơn.